Hoặc một phần ba đến dưới một phần hai (khi đã bán nhà ở
Nhưng bên chi thì không được phép chi sai. Chứ chưa tính đến chuyện thụt két. Mặc dù tôi là trạng sư. Đút lót có nhiều mức hình phạt. Cái gì đúng. Có khi 40 – 50 năm sau thì nước ta bỏ mức án tử hình đối với tội này cũng được. Thời bao cấp vơ vét thua xa hiện giờ Các nước bỏ án tử hình nhiều nhất là các nước phương Tây. Nhiều quyền về tài chính. Ở nhiều nước. Đây là biện pháp không hăng hái.
Một kẻ tư túi kiếm khoảng 500 tỉ. Nói riêng tội tham ô. Nguồn: NLĐO). Trong khi kẻ biển thủ đều là người có học. Có bang giữ tử hình. Hội đồng quan toà Tòa án dân chúng Tối cao ra nghị quyết 01 chỉ dẫn đối với tội tham ô. Có bang bỏ rồi khôi phục lại mức án cao nhất này.
Trong thời bao cấp cũng đã có rồi. 1. Kẻ tham ô giết dần giết mòn cả một dân tộc. Vừa qua cũng có nhân viên lãnh sự nước này nhận đút lót mấy triệu đô đó thôi.
Quan trọng nhất là phải có quy định chặt chẽ về thẩm quyền của người có quyền. Những trường hợp bị cáo hoặc gia đình bị cáo là tư nhân mới bỏ tiền ra để khắc phục hậu quả về tài sản thôi.
30 năm thì con cái hắn cũng khỏe. Kẻ tham nhũng sẵn sàng “hy sinh đời bố để củng cố đời con”. Do đó sẽ hiếm có chuyện bên chi tiền thông đồng với bên ký lệnh chi để tự "giết" mình. Cao nhất là tử hình. Trước thời bao cấp. Hiện nay không “hy sinh đời bố” mà “củng cố được đời con” thì quá sướng.
Nếu đúng thì làm sao sửa luật được. Nghĩa là làm hết khả năng rồi) thì có thể không xử án tử hình.
Không lẽ lại "tha" tử hình? Kẻ cướp của giết người phần lớn học thức thấp. Các tội về hà lạm. Phải có quy định chặt chẽ về chi tiền. Nhưng nếu chỉ trừng trị bằng hình phạt không thôi thì chẳng thể chống tham nhũng được. Chứ mình nói duy trì án tử hình mới đúng thì các nước phương Tây sai à? Hoặc nói bỏ án tử hình mới đúng thì các nước phương Đông sai hết à? Còn tình hình tham nhũng nó nguy từ lâu rồi.
Muốn chống tham nhũng. Riêng trong lĩnh vực tài chính. Rồi gửi đến ngân khố hoặc nhà băng được quốc gia ủy nhiệm chi. Ở tù cũng sướng! nên tôi không đồng tình với việc nộp tiền để được giảm án tử hình trong tội tư túi. Mặc dầu tôi quý trọng ý kiến của Hội đồng quan toà Tòa án dân chúng vô thượng.
Thí dụ: Một kẻ cướp của chỉ giết một người thì bị tòa tuyên tử hình. Nhận hối lộ quá dễ Ở nhiều nước tiên tiến rất khó tham ô vì họ có hệ thống pháp lý chặt để bít tư túi. Bên ngân khố hoặc nhà băng sẽ rà soát tính hợp pháp của lệnh chi trước khi chi.
Chi tiền. Giảm xuống còn tù chung thân hoặc tù có vận hạn. Chẳng thể chấp thuận việc nộp tiền để thoát án tử Năm 2001. Năm thứ năm. Năm thứ sáu có nhiều chức.
Nhận hối lộ quá dễ. Biết nhìn bao quát. Hồi đó bao cấp tiền nong để bỏ túi để có thể vơ vét nó không như hiện giờ.
Cái gì sai phải bàn cãi. Duy trì án tử hình đối với các tội tham nhũng là cấp thiết. Có quyền. Những người có trí óc. Hình phạt nghiêm khắc là cần thiết nhưng không phải thuộc loại quan yếu. Hội đồng thẩm phán Tòa án dân chúng Tối cao ban hành quyết nghị này là hơi lạm quyền. Phấn đấu 10 năm lên chức chủ tịch Hội đồng quản trị Vinalines.
Nhưng tôi không nhất trí với việc nộp tiền khắc phục hậu quả mà không xử án tử hình đối với tội thụt két. Không ai nói luật hình sự duy trì án tử hình mới đúng. Có nhiều kinh nghiệm thực tế. Cái đó tùy tình hình cụ thể của từng nước mà luật hình sự của nước đó quy định. Như Dương Chí Dũng từ một người đi cộng tác lao động về.
Người ký lệnh chi có khi ký sai. Năm thứ tư chưa có gì. Nhất là quyền về tiền nong. Các kiểu. Vì thế người ta nói hà lạm là “quốc nạn” chứ trộm cướp không bị ai kêu là “quốc nạn” cả.
Theo tôi. Ở Việt Nam mình. Chi bậy theo mà phải tự chịu trách nhiệm về việc chi tiền sai quy định. Còn một kẻ hà lạm góp phần làm suy vong cả một quốc gia. Tiểu Ngọc ghi (Ảnh: Dương Chí Dũng tại phiên tòa sơ thẩm tuyên bị cáo này án tử hình về tội tham ô. Tử hình còn tù chung thân. Vay. Từ đó Dương Chí Dũng lo cho gia đình. Vì Bộ luật Hình sự đâu có quy định như vậy. Tù chung thân giảm xuống còn 20 năm.
Hay ngay như Mỹ. Bán hết tài sản. 000 tỉ mà ở tù khoảng 20. Nhân sự có nhiều vấn đề. Nếu phương Tây có điều gì hay thì mình học hỏi nhưng không nên bê nguyên xi cách thức của họ về vận dụng. Kể cả những nước được xếp loại “sạch” nhất cũng có tham nhũng.
Ký bậy. Chứ trạng sư lúc nào cũng ưng trị tội thì ai thèm thuê. Nếu bị cáo hoặc thân nhân bị cáo khắc phục hậu quả vật chất từ một phần hai trở lên. Trong thực tại xét xử của tòa án. Hối lộ thì có nhưng tư túi thì rất khó.
Rồi lo ăn chơi… Vì quy định về chi tiền ở nước ta quá dễ. Còn hiện giờ vơ vét dễ quá đi. Chứ giới quan chức phạm tội thì ít khi thấy họ và gia đình họ tự nguyện khắc phục hậu quả về tài sản. Mình ở phương Đông thì cần hành xử theo phương Đông. Thí dụ: thủ trưởng chỉ được ký lệnh chi thôi.
Thứ hai là không có tác dụng tích cực. Nói chung chân lý. Vì tử hình là một trong những biện pháp để chống tham nhũng. Chứ không phải cảm tính mà ra cái quyết nghị đó. Trạng sư lúc nào cũng mong thân chủ của mình tội nhẹ.
Anh là quan chức nhưng khi anh muốn chi tiền thì không được chi trực tiếp. Đối với Việt Nam. Ở Mỹ thì có bang bỏ tử hình. Chống tham nhũng phải là nhiều biện pháp căn cơ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét