Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Công năng Một bờ vai.

Em như kẻ vô hồn miễn cưỡng ở bên anh

Một bờ vai

Vậy mà anh không thể. Em thường soi mình vào hoài niệm mung lung của dĩ vãng. Người đàn ông muốn rằng nó không chỉ là một bờ vai… Dương Hằng. Nhưng nghe đâu em sống bằng ký ức nhiều hơn thực tế. Nhưng với người mình thương tình. Bởi “người thương” không phải là anh.

Anh hiểu rằng để quên một mối tình không dễ. Anh không có nước da ngăm ngăm đen đượm đà muối biển. Anh không phải là người đến sau thêm một lần nữa. Mà là khi một giây phút nào đó trong ký ức dội về. Niềm hạnh phúc của em không phải là anh mang đến. Em từng chênh chao giữa hai chiều quên-nhớ.

Không có thói quen vuốt những sợi tóc trên vai em… thỉnh thoảng người ta đau sẽ tự nhiên buông tay. Là chỗ dựa sau những mệt nhoài suy tư và dằn vặt. Thì anh sẽ nuôi hy vọng đến sau hết.

Em vẫn ở bên anh nhưng tâm hồn đã gửi theo đứa ở phía xa xăm. Anh vẫn chỉ là một bờ vai… Mỗi đêm em thường cặm cụi viết “Nhật ký người thương”. Hiện nay em đã là của anh. Bờ vai anh có thể là nơi em thấy bình yên. Anh đành học cách cảm thông cho nỗi đau của em. Một bờ vai thì người đàn ông nào cũng có. Em chia tay mối nguồn cơn với dằng dịt vết xước trong tim. Hai năm anh chỉ nuôi hy vọng một ngày nào đó em nói câu “yêu anh” mà xa vời quá cỡ.

Bởi khi em cần một bờ vai để tựa vào mà khóc lúc đau khổ. Rồi tự mê hoặc mình đó chỉ là câu chuyện tình em tự vẽ ra. Bởi với em. Anh chỉ là một bờ vai. Anh ích kỷ không kìm giữ được sự tò mò và vẫn thường lén đọc.

Anh không có mái tóc vàng cháy nắng. Giữa người ấy-và anh. Anh nhận ra có được em là điều may mắn. Giá mà có lúc. Em ở cạnh anh từng giây từng phút. Với em.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét