Tôi cứ ngông nghênh bước vào đời. Tự ái khi vô tình nghe ai đó bình luận về mức “con cha cháu ông”.
Khi đã 25 tuổi. Một buổi nằm dài ở nhà hoặc chơi game. Nhưng tôi nhận ra mình đang sống bổ ích. Bản thân tôi nếu nói về năng lực thì chẳng có. Toàn theo tư tưởng “ăn sẵn”.
Chỉ đi học làm phép. Tôi như đang làm việc cho hoàn thành bổn phận với ba má chứ thật lòng tôi như kẻ mộng du. Tôi đề xuất bỏ việc để đi học lại. Tuy công việc có vất vả nhưng tôi thấy thích thú và vui lắm. Tôi học một lớp cao đẳng về kỹ thuật sửa sang.
Một buổi tôi đến lớp. Mà thật lòng tôi cũng chẳng thích chuyên ngành đó. Nhớ lại những hôm nhốt mình trong nhà để chơi game thâu đêm. Tôi “đốt” của bố mẹ một số tiền không nhỏ. Ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ thi vào khoa kinh tế một trường đại học tư thục.
Rằng họ đang so bì vì tôi làm ít lại hưởng lợi nhiều hơn người khác. Đi làm được hơn một năm nay. Nhưng thật may tôi đã bừng tỉnh. 25 tuổi tôi mới bắt đầu lại. Quen tính ỷ lại bố mẹ. Nhưng rồi tôi bắt đầu thấy chán nản mỗi khi đến công ty. Tôi đi làm trong công ty người quen của bố mẹ nên khá thuận tiện.
Biết là sẽ rất khó cho một đứa xưa nay vô ích. Có lúc tôi thấy chán nản muốn bỏ cuộc. Nhưng học được hơn một năm. Tôi biết có không ít bạn trẻ từng sống vô dụng như tôi. Dù không còn sớm nữa.
Tôi thường nghe bác mẹ xì xào đi “đặt vấn đề” người nọ người kia về mai sau của tôi. Bác mẹ tôi có vẻ cũng mãn nguyện lắm khi nhìn thấy cậu con trai độc nhất vô nhị là tôi không phải đứa nghiện ngập.
Tôi còn nhớ lúc đó mẹ tròn mắt: “Thế mày định học gì? Cái ngữ mày mà thi đỗ được thì trời sụp!”. Thấy sao phí hoài quá.
Thấp kém thành một người biết lo cho ngày mai của chính mình. Và tôi đã “lột xác” như thế! LÝ THẾ MẠNH ( Hà Nội ) ___________ Tin bài liên hệ:. Mẹ còn bảo: “Để rồi xem cái ngữ mày làm có nuôi nổi cái mồm không?”. Dũng mãnh nhìn lại chính mình.
Sau khi tốt nghiệp cao đẳng. Đi làm đã có bác mẹ tìm chỗ đứng. Tôi “lột xác” từ một thằng bất tài. Cứ bước đi theo con đường bố mẹ vạch sẵn. Có lý tưởng hơn. Còn ba má thì ấp ủ chờ ngày tôi ra trường. Tự kiếm việc lấy). Thật xấu hổ khi tôi phải ham thích dường như tôi đang học cho ba má chứ không phải học cho mình.
Tập sống tự lập như đứa trẻ lớp 1 tập viết những chữ cái trước tiên. Có khi tôi thức cả đêm để chơi game và không có nổi một niềm hứng thú nào ngoài những thứ ấy. Tôi tự vác đơn đi xin việc (vì ba má tuyên bố không nghe lời thì tự lo cho tương lai. Nhưng rồi nhiều lúc tôi khá chạnh lòng. Giống như kiểu cha mẹ bỏ tiền ra thuê tôi học. Những khi tôi không có nổi một mong ước cho riêng mình.
Chật vật kiếm cơm như bạn bè đồng lứa. Sau khi tôi tốt nghiệp thì bố mẹ đã “đi cửa sau” để có ngay việc làm mà không phải chật vật vác hồ sơ xin việc. Công việc an nhàn. Tôi thấy nhục nhã khôn cùng vì ngay cả người sinh ra tôi còn tỏ ra coi thường năng lực của tôi. Tôi nhận ra bấy lâu nay mình đã “đốt” ngày mai vào những trò vô ích.
Lắp ráp tại Hà Nội. Có tấm bằng trong tay là xong bổn phận. Huống hồ người ngoài. Trả tấm bằng cho cha mẹ lo bước tiếp theo. Đốn ngồi văn phòng nhưng lương cao. Đi học tôi chẳng phải lo phấn đấu. Tôi may mắn đỗ.
Hút chích (vì bạn của bố có con không mắc tật xấu nọ thì nhợt kia). Cha mẹ không để cho tôi phải lo ngày mai của mình.
Chí tiến thủ chỉ là con số 0. Chỉ biết dựa dẫm vào bác mẹ. Không thể làm nên trò vè gì. Chỉ cần học ra trường đúng năm. Cơm áo gạo tiền đã có bác mẹ chu cấp. Hồi cấp III. Tôi như kẻ “ký sinh” vào bác mẹ. Tôi xin vào được một xưởng lắp ráp ở một huyện ngoại thành với mức lương khởi điểm 3 triệu đồng một tháng. Tuy có hơi bỡ ngỡ nhưng tôi thấy thoải mái hơn.
Tôi cứ có cảm giác mọi người đang nhắm mũi tên đến mình. Nghĩ rằng tôi bất tài. Thế nên nếu tôi có xin tiền tiêu hằng tháng hơi nhiều một chút bố mẹ cũng chả tiếc (đi làm rồi nhưng tôi vẫn quen nhận chu cấp từ bố mẹ).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét