Hai bên gia đình đều phản đối
Hằng ngày. Ngoại giả. Anh mặc Trúc muốn làm gì thì làm. Đó là một cuộc hôn nhân địa ngục. Nên cuộc sống của chúng tôi rất thanh thoát.
Không chỉ có ái tình. Vét hết tiền bạc tư trang đi theo người thương vì chán cảnh chồng già. Thấm thoát thế mà đã hơn 20 năm Tuân lẻ bóng. Trúc bỏ nhà ra đi. Càng ngày anh càng cảm thấy mệt mỏi đuối sức. Anh viết email cho cô “Sáng thứ hai. Nhường nhịn mãi. Chững chàng của một người đàn ông trải đời.
Nếu tôi làm gì sai. Trúc hỏi. Hôm ấy. Đó là một cú sốc nặng nề. Cũng không phải dễ dàng gì để hai người họ vượt qua những ý kiến trái chiều của hai bên gia đình cũng như “búa rìu dư luận” xung quanh bởi sự chênh lệch tuổi tác.
Thái độ thì chảnh chọe. Nhưng kỳ thật là số phận đã dành cô cho anh. Là người lớn. Nhưng sức tôi có hạn nên đành chấp thuận chia tay với lý do muôn đời là “không hợp nhau”. Nhà lầu. Thúy tắt thở khi đang mang thai đứa con trong bụng. Tuân quyết định cưới. Quan điểm chuyên gia bản vấn Xuân An: Không có chuyện nên hay không nên.
Nhưng tôi làm bất kể chuyện gì cũng không vừa lòng anh ấy. Anh im lặng nuốt nỗi đau vào lòng. Em đến công ty nhận việc”. Bạn trung học. Giày dép. Xem thường mọi người. Nào bạn tiểu học. Ngày rốt cục của cuộc hẹn. Khi quyết định gắn bó với người ít/nhiều tuổi hơn thì bản thân mỗi người phải tự xem xét và điều chỉnh mình. San sẻ của người trong cuộc Chồng tôi hiện thời lớn hơn tôi 25 tuổi.
Tự an ủi mình đó là cái giá phải trả cho một quyết định không hợp quy luật tự nhiên. Trong khi người trẻ thường ngủ trễ. Thấy Trúc ngồi một mình ngắm biển hoàng hôn. Theo tôi. Tinh khiết và đầy lãng mạn. Ảnh càm ràm suốt cả ngày. Sáng hôm sau. Nhưng có nhiều cách để tự điều chỉnh mình. Hai chúng tôi chịu thương chịu khó tập thể dục. Tính vẫn hay bốc đồng nhưng tôi luôn suy nghĩ về những gì mình làm để rút kinh nghiệm.
Có khi như vậy cũng là được đánh tháo. Trúc đáp các câu hỏi của Tuân chẳng thể nào ngờ nghệch hơn được làm anh mấy lần suýt bật cười. Nhưng tôi xem đó là chuyện thông thường mà vơ các cặp vợ chồng đều vấp phải. Tham gia công tác từ thiện. Sức người có hạn.
Gạo tiền hay chăm con nhỏ. Sau đó. Có lúc Tuân tưởng mình đã không còn thời cơ. Ngồi trước mặt Tuân là cô sinh viên kinh tế mới ra trường với dáng người nhỏ nhắn. Nếu hai người có chung nhịp đập thì hạnh phúc đối với họ là cố nhiên Sau một tai nạn. Viếng thăm con cháu. Nhìn cảnh vợ vô tư kề vai bá cổ bạn trai nhảy múa.
Cho Trúc nghỉ ở nhà. Đúng hay sai về tuổi tác trong tình. Hình bóng Trúc cứ lẩn quất trong tâm não Tuân không thể nào rứt ra được. Chấm dứt mối tình học trò hồn nhiên. Lên lịch làm việc cùng nhau. Đôi mắt mở to hết cỡ. Tư thế rất tự tín. Hoặc khi có dịp lại lôi những chuyện cũ ra để trách cứ. Năm mươi tuổi. Tuân đinh ninh số phận đã gắn cho anh một đời cô độc đến trọn kiếp này thì bỗng anh gặp Trúc - cô gái nhỏ đẹp hồn nhiên như cánh én báo hiệu mùa xuân tự dưng bay vào khung trời mùa đông giá lạnh của Tuân.
Cả hai chúng tôi đều không còn chịu cảnh cơm áo. Cuối tuần. Bạn đại học… thoạt đầu. Tuân còn miễn cưỡng đi theo cô nhưng chỉ được một hai lần. Một vết thương lòng nhức nhối mà Tuân phải hứng chịu. Anh biết anh lớn tuổi hơn tôi nên luôn cho tôi những lời khuyên và dường tôi. Nghĩ không còn dịp nào tốt hơn. Chưa kể trong chuyện vợ chồng. 8 giờ. Tuân hẹn cô sẽ giải đáp sau một tuần. Nhất là mấy tay thanh niên trẻ.
Nhưng không bao giờ Tuân có thể hình dung ra sự việc lại đến nông nỗi này. Trúc đồng ý lấy Tuân vì hâm mộ thiên tài. Tuân tỏ ý phản đối chuyện Trúc ngang nhiên đi chơi với bạn trai. Phòng tránh bệnh tật thì mới bảo đảm được gia đình hạnh phúc. Nó làm cho Tuân cảm thấy ấm áp viên mãn.
Khi có chuyện bất đồng gì. Trúc sẵn sàng hỗn xược thành cuộc cự cãi. Trong không gian lặng yên.
Sự từng trải của người đàn ông năm mươi tuổi bên cạnh nét nguyên sơ của một cô bé hai ba vừa rời ghế nhà trường như sự bổ khuyết. Thời gian đi nhanh như thoi đưa. Và tôi nhận ra một điều. Đơn cử như việc rửa chén. Tuân vẽ ra trong trí hình dong của anh khuôn mặt đứa con bé bỏng chưa kịp chào đời mà tan tành cõi lòng.
Là buổi phỏng vấn tuyển nhân viên kế toán của công ty. Những ngày đầu của cuộc sống vợ chồng là chuỗi tiếp nối của thời kỳ tình nhân sau là tuần trăng mật. Anh sinh ngao ngán. Năm hai mươi tuổi Tuân lấy Thúy. Dù cho sự chênh lệch về tâm sinh lý khá quan yếu.
Còn thêm phí tổn cho những cuộc bù khú bạn bè. Tôi đã vậy rất nhiều để giữ cho cuộc sống gia đình được ấm êm. Anh suy sụp và hoang mang suốt một thời kì dài.
Tưởng vậy rồi qua. Tivi thì mỗi người một cái để Trúc xem phim Hàn Quốc còn Tuân xem thể thao. Tuân đã đưa ra nhiều lý lẽ để tự thuyết phục mình trong đó có câu dân gian hay nói “chồng già vợ trẻ là tiên”. Sao lâu vậy chú. Công việc thì bỏ bễ. Vẫn đôi mắt mở to hết cỡ.
- Tôi thành hôn với chồng khi tôi 40. Vì sĩ diện. Con tim có nhịp đập của riêng nó. Thấy vậy. Hai chúng tôi đều dành thời gian suy nghĩ. Tôi không phải dạng đàn đúm bạn bè.
Cuộc sống thực tế với đầy rẫy những toan lo đã khiến họ trở nên đôi đũa so sao cũng lệch. Đôi khi cả hai cùng nhau đi du lịch. Và điều này sẽ khó níu giữ được hạnh phúc. Trước khi thành hôn. Anh lao vào công việc quên đi nỗi đau. Nhưng hễ Tuân góp ý thì y như rằng cô giãy nảy khó chịu rồi lu loa khóc. Anh đã có sự nghiệp vững trong tay.
Dậy trễ. Người ta vẫn nói “Chồng già vợ trẻ là tiên” nhưng với tôi. Đừng chăm chăm vào chuyện thắng thua mà đánh mất hạnh phúc.
Xe hơi nhưng không thể xóa đi hình ảnh người vợ thân yêu trong ký ức của anh. Mà phải có sức khỏe tốt.
Quét nhà ảnh cũng sửa tới sửa lui. Tuân lấy lý do không muốn Trúc ra ngoài làm việc cực khổ.
Trúc bắt đầu lên mặt là người thân của sếp. - Chồng cũ của tôi lớn hơn tôi 18 tuổi. Làm tròn trịa ý nghĩa cho câu chuyện khiến buổi chuyện trò của hai người trước cảnh biển đêm lộng gió thật diễm tình.
Thêm vài lần nữa. Sau đó cương trực nói ra ý kiến của mình rồi cùng nhau đưa ra hướng giải quyết. San sớt lẫn nhau để có cuộc sống hạnh phúc. Trước đây để vượt qua những thành kiến của tầng lớp.
Cả tuần sau đó. Gia Nghi (Dòng Đời). Cũng không phải biếng nhác. Vì cái vẽ lịch duyệt. Ở cái tuổi này. “Chồng già vợ trẻ” chỉ là tiên khi đến với nhau bằng ái tình thật sự và vì hạnh phúc gia đình.
Tuy nhiên. Ảnh đều yêu cầu những nguyên tắc thế này thế nọ. Mỹ phẩm mà toàn là đồ hiệu. Trong một lần đi dã ngoại. Dù rằng đôi khi vợ chồng tôi cũng cự cãi nhau. Đó là những tháng ngày hạnh phúc nhất mà Tuân có được trong thế cục mình. Công việc mang đến cho anh địa vị tầng lớp.
Ỷ lại. Hơn nữa. Tuân phải luôn nhượng bộ. Dù lớn hơn tôi tới 25 tuổi nhưng trông anh rất phong thái và lịch lãm. Rèn luyện sức khỏe như tập dượt thể thao đều đặn để giữ phong độ. Ở nhà. Sự trẻ trung năng động pha lẫn hồn nhiên thuần khiết của Trúc như một luồng gió mang đến sự tươi mát cho mọi người. Để tránh “đêm dài lắm mộng”. Ở công ty.
Không ngờ. Tiền Tuân đưa bao lăm cô cũng vung phí vào những chuyện mua sắm áo quần.
Trúc lại không phải là người đảm đương. Nhưng thời gian ấy chỉ vỏn vẹn không đầy một năm.
Cả hai cùng chăm chút thể chất. Vì mọi người đều cho rằng sự chênh lệch tuổi tác sẽ dẫn đến chênh lệch về tâm sinh lý đáng kể. Đêm đêm. Cơm bữa có bữa không.
Nhiều khi tôi bị mất hết cảm xúc vợ chồng. Anh thấy lòng bất an. Rồi xẻn lẻn cúi chào. Nào bạn thời để chỏm. Tuân bèn tới bắt chuyện. Sau mỗi lần giận nhau. Chúng tôi càng yêu nhau hơn. Không phải vất vả gầy dựng. Không phải cái tự tín của người từng trải mà là cái tự tin hồn nhiên vô tư của một người ăn chưa no lo chưa tới. Người lớn tuổi thường hay ngủ sớm và dậy sớm.
Vậy là mạnh ai nấy ngủ. Còn tôi. Họ ở với nhau được 5 năm. Còn anh 65 tuổi. Tuân cố tình tạo nhịp gặp gỡ cho hai người thì trái tim Trúc đã thật sự thuộc về anh. Trong khi anh thích đến hoa viên ngắm nhìn đàn cá lờ lững dưới chân hòn non bộ để thấy lòng nhẹ nhõm tĩnh sau một tuần làm việc bít tất tay thì Trúc nằng nặc đòi đến những khu vui chơi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét