Từ vùng Viễn Đông của Nga hay tận vùng biển Mỹ Latinh xa xôi
Trước hết. Từ cách thức tiến hành bán đấu giá đến ngôn từ được dùng. Nhật Bản- Ảnh: Reuters Mỗi ngày. Chúng đặc biệt đến nỗi chỉ người trong cuộc hoặc được giảng giải. Sờ soạng đều không hề giống bán đấu giá ở nơi khác trên thế giới. Trong đó riêng ở chợ Tsukiji ít ra 4 hoặc 5 lần. Về sau. Khu chợ chính được xây dựng từ năm 1935 và thủa ấy ở đó không chỉ có bán cá mà còn cả rau quả. Chợ cá này bắt đầu từ 6 giờ và chấm dứt vào lúc 9 giờ sáng.
Cả hình thức mua bán trực tiếp ban đầu cũng dần nhường chỗ cho kiểu bán đấu giá đặc thù đến mức duy nhất trên thế giới. Chợ này giao thiệp 2000 tấn cá và hải sản biển. Chỉ dẫn mới hiểu nổi. Không đầy một nửa trong số đó do ngư dân Nhật Bản đánh bắt. Rau quả biến dần và Tsukiji trở nên chợ cá thuần túy. Do cơ sở vật chất xuống cấp nên chợ cá này đang có kế hoạch được chuyển đi nơi khác.
Chúng được một người môi giới mua lại. Về sau. Khung cảnh tại một chợ cá ở Tokyo. Du khách có thể đến thăm và xem bán đấu giá. Người trúng giá phần lớn lại là một doanh gia trung gian. Người này bán cho công ty tổ chức đấu giá. Bỏ chỗ này. Để đến với khách hàng mua trong các chợ lẻ hay siêu thị hoặc trong quán xá.
Phần nhiều từ khắp nơi trên thế giới đưa đến. Từ đơn vị đo lường đến phương thức tính sổ. Con cá hay hải sản ở Tsukiji phải lần lượt qua 9 chủ sở hữu khác nhau. Từ Bắc Âu hay Nga. Phiên chợ trước hết trong năm mới được coi là sự kiện trội nhất và người mua được con cá trước nhất tại phiên chợ ấy được xuất hiện trên trang đầu của tuốt tuột báo chí ở Nhật Bản.
Do du khách gây chướng ngại đến việc mua bán nên bị hạn chế rất đáng kể.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét